Oa, oa...
Từ trong bóng tối vọng ra từng tràng tiếng gầm rít chói tai. Dưới đáy Thiên Liệt Cốc, kết giới tỏa ra ánh sáng rực rỡ, xua tan màn đêm trong phạm vi mười dặm, nhưng ở nơi xa hơn, bóng tối lại càng thêm sâu thẳm, âm u. Từng con song sí cự tích thỉnh thoảng lại lướt qua ranh giới sáng tối, dốc sức phô bày dáng vẻ khủng bố, ý đồ uy hiếp đã rõ rành rành.
Thế nhưng, bầy song sí cự tích vẫn chỉ lảng vảng trong bóng tối xung quanh, tuyệt nhiên không dám xông vào kết giới ánh sáng cách đó mười dặm.
Lúc này ở bên trong kết giới, Triệu Dụng Hiền chỉ tay về phía lũ yêu tích đang lấp ló, không nhịn được cười lớn: “Ha ha, bầy súc sinh này cuối cùng cũng biết sợ rồi!”




